Hai Chị Sui

 

Nguyễn Viết Tân và Thanh Mai

 

 

Chưa tới sáu mươi mà tôi hên quá, có tới những hai chị sui nhỏ tuổi hơn tôi nhiều. C̣n hên hơn nữa là cả hai anh sui đều... đă đi bán muối mấy năm nay rồi, để lại hai chị pḥng không chích bóng, ngó thấy muốn ứa nước mắt, thiệt tội nghiệp vô cùng.

Có những lúc phởn chí, tôi ngâm lên bài thơ Chị Sui, giọng ngâm trầm ấm rỉ rả trong canh vắng, nghe hay hơn ông Nguyễn Ngọc Ngạn trong Thúy Nga Paris rất nhiều:


- Đêm nằm bên vợ nhớ chị sui
Thấy t́nh cảnh chị luống ngậm ngùi
Ước ngày nào đó tôi góa vợ
Ghé thăm nhà chị chắc là dzui...

 

Bà vợ nhỏ của tôi ban đầu nghe tức lắm, nhưng cũng nhờ như thế mà bà ấy biết ch́u chuộng, đối xử với chồng đàng hoàng hơn xưa, chứ cà chớn cà cháo là tôi... ghé thăm chị sui liền một khi.. th́ mất cả ch́ lẫn chài.

Bây giờ bả nghe ngâm thơ riết đă lờn rồi, nên tuyên bố thẳng thừng:


- Đi đâu th́ đi, càng đỡ ṃn của nhà.

Xin quí cụ cao niên đừng hiểu lầm là tôi có vợ nhỏ rồi hừng chí bắt chước. Bởi v́ bà xă tôi hơi nhỏ con (nhưng rất mắn đẻ) nên hồi tôi mới quen bả th́ gọi là người em gái nhỏ, bây giờ bả đă đến tuổi "mày thuôn lá ổi, vú thơng dưa gang" rồi th́ tôi kêu là vợ nhỏ, chứ chính thực bả là vợ lớn.


Hai chị sui tôi hồi c̣n con gái chắc là đẹp lắm, bởi v́ theo lời hai chị mô tả th́ đồ đạc c̣n nguyên si, không có bơm hút, cắt chích ǵ hết mà trông vẫn c̣n phông, nói theo kiểu b́nh dân là "cứng cạy" lắm.

Chắc nhiều người không biết cứng cạy là cái ǵ.

Đó là trái dừa vỏ hết c̣n là màu xanh, nó đă biến qua màu xám vàng, cơm ở trong không c̣n mềm èo, mà cùi dừa cũng chưa khô khốc như dừa khô, làm mứt th́ ăn vừa miệng vô cùng.

Nói tóm lại th́ dừa cứng cạy vừa ḍn, vừa mềm mà c̣n nước nôi lắm lắm.


Bây giờ nói về chuyện chị sui thứ nhứt:


Con trai tôi quen con gái chị được chừng một năm th́ cưới nhau. Ngày thằng Cậu Cả dẫn tôi đến nhà vợ tương lai của nó, tôi đi cắt tóc, nhuộm đen, mặc bộ đồ lớn, đeo kiếng trắng gọng vàng coi cũng oách như ông này ông nọ chớ chẳng phải chơi.

 

Thấy ánh mắt là tôi biết chị cũng "chịu đèn" tôi rồi, nhưng cả hai c̣n thẹn tḥ đâu dám nói ra.

Hôm đám cưới, chị mặc một chiếc váy đen. Chị nhảy đầm tốc cả váy lên coi rất điệu nghệ, tiếc rằng tôi là người chân quê, hồi nhỏ chỉ biết nhảy c̣ c̣, sau lớn lên đi lính th́ biết thêm nhảy xổm với nhảy dù, chớ có biết nhảy đầm nhảy đ́a chi đâu, bởi vậy cứ ngồi trơ mắt ếch ra xem chị nhảy mà nuốt nước miếng ừng ực.

 

Ngày tôi có đứa cháu nội đầu tiên th́ chị dọn về ở chung với con, để săn sóc cháu ngoại cho tụi nó đi làm.

Mỗi lần phải đi lên City làm giấy tờ ǵ đó, là tôi lại kiếm cớ tạt ngang thăm cháu nội.


Nhấn chuông xong th́ thấy chị vội vàng chạy ra mở cửa, tay bế đứa bé mũm mĩm đang chu mỏ ra phun mưa, chân tay cḥi cḥi đạp đạp.


Chị đưa đứa nhỏ cho tôi bồng, miệng nói:


-Dễ thương lắm đó.


Tôi nh́n vào tay đứa nhỏ đang níu cổ áo bà ngoại nó mà kéo doăng ra, thấy rơ hai trái ổi xá lị không có ǵ che đậy nên tôi nói nhỏ:


-Ừ, dễ thương quá à!


Chị ngước lên nh́n tôi, màu hồng đỏ bừng lên tới tận tai, miệng cười mủm mỉm coi dễ thương hết sức.


Chị sui nhỏ nhẻ hỏi:


 - Bữa nay anh có rảnh không, mời anh vô nhà chờ chút tui nấu chè anh ăn.
 

Tôi là tay hảo ngọt có tiếng, nghe chị mời chè th́ khoái chí tử, bồng thằng nhỏ xà vào cái ghế bành.  Thấy chị sui lấy ra một rổ hột me, tôi quăng thằng cháu nội vô cái lồng con nít rồi ngồi bệt với chị ...
     
Chị sui nói với anh sui
Giờ nầy c̣n sớm ở chơi khoan về
Vô đây phụ lột hột... me
Để tui chuẩn bị nấu chè ḿnh ăn.
     
Hôm nay mồng mấy vậy anh?
Nh́n ra ngoài ngơ ánh trăng đă tṛn
Hồi xưa ông xă tui c̣n
Ảnh phụ tui nấu thường hơn anh à
     
Tụi tui ngồi dưới trăng ngà...
Ăn chè, tán dóc thật là vui tươi
Thắm thoát gần chục năm trời...
Ảnh chết, tui bỏ cả xôi lẫn chè
     
Hôm nay làm lại đó nhe
Bảo đảm, anh thử sẽ mê tới già...

     


Tối đó về nhà, vợ tôi thấy tôi bần thần đầu óc mơ màng cứ tưởng tôi bịnh nên giă chén muối ớt, cắt mấy trái khế để tôi ăn chua vào cho giải cảm. Nào ngờ nh́n chén muối ớt mà tôi lại nhớ đến hai trái ổi xá lị, nước miếng cứ dâng lên miệng, cục Adam th́ cứ chạy lên chạy xuống. Tôi nuốt nước miếng ừng ực, hít một hơi để dồn chân khí chạy xuống... phía dưới, vừa ăn khế vừa tưởng tượng đến ổi xá lị.


Ăn xong, tôi vội chạy ngay lên giường trùm mền, mơ màng rồi ngủ quên hồi nào không biết. Có ai ngờ là tôi bị bịnh mộng du, thế mới có chuyện xảy ra....Có trời biết, đất biết, Chúa biết, chị sui biết...mà tôi hổng biết.

Hèn chi sáng hôm sau tôi ghé qua thăm thằng cháu nội lần nữa th́ chị sui ra mở cửa, mặt ửng hồng, thẹn thùng hỏi:


Tối qua ...anh đến nhà tui?
Sao không gọi cửa ...mà...chui hàng rào?

 

Tôi thộn mặt ra chắc chắn là …rất ngố. Tại sao ḿnh lại phải chui hàng rào mà không…vượt rào? Nhưng tôi nhanh trí mạnh miệng chối phăng c̣n ngố hơn: 

 

Đêm khuya chị ngáy ào ào,
Tui chun dzô đó khác nào tui điên?


Than ôi, nhưng đó chỉ là giấc mơ, cơn mộng du thôi, chớ có bóng đèn làm chứng cho tôi, mối t́nh anh sui chị sui vẫn c̣n ngây thơ trong trắng không vướng chút bụi trần. Ai không tin thây kệ.

Bây giờ kể đến chị Sui thứ hai:

Thằng con trai kế của tôi ra trường đi làm việc đă lâu. Thành phố nó ở lại không có mấy người Việt, mà từ hồi các con c̣n nhỏ, chúng tôi thường khuyên nhủ là nên lấy người Việt Nam, kẹt lắm th́ lấy Tàu, Thái, Phi cũng c̣n đỡ, chứ lấy Mỹ hay Mễ th́ ba má không phản đối nhưng cũng không thích đâu.


Mấy đứa nhỏ nghe lời, nên bạn bè cặp xách th́ cũng có lai rai, nhưng khi lấy vợ th́ tuân theo ư cha mẹ, là cô dâu phải biết húp nước mắm. Nhân dịp về Việt Nam thăm bà nội, nó được giới thiệu với một cô gái đẹp lắm, lại con nhà giàu.


Nghe người ta đồn là con gái bây giờ ma mănh lắm, nó lợi dụng qua đây được rồi là đá liền mà theo thằng khác, nên tôi phải thân chinh về tận bên đó coi lại cho chắc, chứ thằng con tuy gần 30 tuổi rồi mà c̣n ngây ngô như đá.


Gia đ́nh chị Sui ra rước tận phi trường. Đứa con dâu tương lai ôm bó hoa lớn tặng cho tôi ngay khi gặp mặt tại cổng.


Dĩ nhiên tôi để ư theo dơi nét mặt, tướng đi, lời nói của con nhỏ th́ thấy được quá. Con nhà giàu mà không chưng diện, mặc chiếc áo đầm trắng đơn giản, giống như thiên thần.


C̣n chị Sui tương lai của tôi th́ khỏi nói, mới chừng bốn mươi thôi và nhan sắc th́ ôi thôi.. chậc chậc.. giới địa ốc bên Việt Nam gọi là "điện nước đầy đủ cả".


Anh Sui đă cất bước theo ông bà khoảng chừng năm năm nay, để lại cho chị một gia sản kếch sù, gồm nhiều căn nhà ở thành phố và các tỉnh miền tây, với một đoàn xe tải ba bốn chục chiếc, chuyên chở hàng từ những cửa khẩu về SG hay các tỉnh. Tôi choáng ngợp trước sự giàu có của họ, cho dù ở bên Mỹ tôi cũng chẳng nghèo hèn ǵ.


Nhà đàng gái có nhiều xe, nhiều tài xế, nhiều người làm, nên nếu sau này con nhỏ đó có về làm vợ thằng con tôi, chắc nó cũng không biết nấu ăn, giặt quần áo ǵ đâu, chỉ tội cho thằng con lo hầu vợ mà thôi. Nhưng ngẫm đi nghĩ lại, bà xă tôi ngày xưa có là tiểu thư khuê các con nhà giàu ǵ đâu, mà bây giờ tôi cũng vẫn phải nai lưng ra hầu việc bả vậy. Thôi cũng đành phó thác cho mệnh trời.


Giấy tờ làm hôn thú, bảo lănh cũng c̣n khá lâu, nên chị Sui muốn nhờ tôi làm một thư mời bả qua Mỹ, thực tế là đi chơi, nhưng giấy tờ là mời một "đối tác" từ bên VN qua để làm ăn.


Chắc bả muốn coi gia đ́nh tôi có môn đăng hộ đối không, thằng con tôi là kỹ sư thiệt hay dỏm, nó đang làm ông Sếp hay đang cong đít lau sàn nhà.


Thư mời, tôi có bấm con dấu nổi của công ty, bả ḍm thấy nổi cộm lên một cục chắc lé con mắt, v́ mộc bên VN đóng đỏ toè loe, nhưng làm sao oai bằng con dấu của tôi được.

***

 

Mấy tháng nay, kinh tế Mỹ lao xuống vùn vụt, thằng Cậu Cả nhà tôi bị lay off, nó đành dọn về nhà cha mẹ ở chứ không c̣n đủ khả năng ở nhà lớn nữa, mà nhà tôi th́ các con dần dần như con chim mọc đủ lông cánh, bay đi khắp bốn phương trời.

 

Chị Sui ở một ḿnh cô quạnh nên tôi phải thường xuyên ghé thăm thay thế cho đám nhỏ. Một bữa tôi nghe chỉ than mà thấy thương quá.

 

Cám ơn anh đă ghé qua...
Con gả đi hết cửa nhà quạnh hiu!
Làm tui cảm thấy buồn thiu
Riết rồi sanh bệnh ít nhiều anh ơi!

 

Thế rồi tôi và mấy đứa con thuyết phục bà vợ nhỏ của tôi nên rốt cuộc mời được chị Sui về ở chung với gia đ́nh tôi.


Sắp tới chị Sui thứ Hai qua đây chơi, tôi cũng không đành để chỉ ngụ tại Khách sạn, nó lạnh lẽo và bất tiện lắm, tôi sẽ đem về ở chung nhà.


Tưởng tượng đến cảnh mấy người đề huề "chung một mái nhà" mà tôi thấy ḿnh như sắp lên thiên đường.

 

***

Chị Sui hai chưa qua mà tôi bây giờ đă biết thế nào là cảnh 1 ông nhiều bà. Trời ơi là sướng như tiên mặc dù hơi...điên cái đầu.

 

Trước hết nói về cái Sướng là bởi mấy bà trong nhà lúc nào cũng ch́u chuộng, trổ tài chinh phục trái tim mong manh của tôi.


Bà xă tôi hồi giờ ăn hiếp bắt tôi nội trợ lo cơm nước th́ nay lại chịu khó lăng xăng lí xí nấu nướng bưng cơm dâng tận tay tôi, lại c̣n bưng nước, xĩa răng cho tôi nữa. Tôi mới ưỡn lưng than mỏi là bả xà vào đấm bóp, massage cho tôi ra cái điều tôi là sở hữu của bả.


C̣n chị Sui th́ tự nhiên đ̣i dạy tôi nhảy đầm. Chỉ bảo là hôm đám cưới thấy tôi ngồi thộn mặt ra ngó thiên hạ nhảy nhót giống y mặt con cóc tía mà tiếc cho tôi và...chỉ hết sức nên phải kiếm dịp mà luyện vơ nghệ cho tôi. Chỉ bảo điệu ś lô cóc khô ǵ ǵ đó là dễ nhất và hợp với cái tướng to con của tôi. Ừ, nhảy th́ nhảy, tôi sợ ǵ mà không tập. Sẵn bà vợ nhỏ của tôi mắc đi đánh tứ sắc ở nhà bạn, vợ chồng thằng Cậu Cả được dịp xúi vào, hổng hiểu tụi nó có dụng ư ǵ:

 

- Má đi rồi, Ba tới đi Ba.

-  Ừ, tới th́ tới. Nhảy đầm là một môn nghệ thuật mà.

 

Thế là thằng con mang đờn ra, c̣n tui th́ diện bộ đồ vía vào. Chị Sui vào trong thay đồ thật lâu làm tui sốt ruột quá xá, không tranh thủ mà làm phí th́ giờ vàng ngọc thật là uổng. Nhưng úi trời, lúc chị Sui ỏn ẻn từ trong pḥng bước ra hai con mắt tui muốn nổ đom đóm, máu cam từ từ ứa ra từ mũi y hệt trong phim Tàu. Chỉ mặc bộ đồ kiểu ǵ mà cứ y như không mặc. Hai trái ổi giờ được che bởi những bông hoa vải đỏ nho nhỏ được đính trên cái áo voan màu da mỏng dính. C̣n thêm những cái tua đỏ dài dài như tấm màn mỏng nửa che nửa hở. Kiểu này mà nhảy nhót sao được, chưa chi tui đă cứng cả cẳng, run cả đầu gối.

 

Nhưng phải công nhận chị Sui thật là tài, chỉ d́u tôi đi tới đi lui theo tiếng nhạc d́u dặt mê ly. Biết nhảy đầm mà hấp dẫn như vầy là tôi đă xin đi học nhảy từ hồi mới chui ra khỏi bụng mẹ. Ô, mê lư, mê ly đời ta! Hai trái ổi của chị sui lâu lâu chạm nhẹ vào tôi làm tôi nỗi cả da gà da rắn...Mà đâu cần chị sui chạm, chỉ cần nh́n bộ đồ chỉ mặc kiểu “có mà như không” là trái tim tôi cứ thắt lại, mắt nổ hào quang.

 

Ấy chỉ là mấy điều sung sướng của tôi, kể nhiều lộ hết bí mật. C̣n nổi khổ th́ trời ơi là khủng khiếp.

 

Cái thằng cậu Cả của tôi thật là ngu đại ngu. Cái ngu thứ nhất là nó đem ông Sui bà Sui ghép với nhau. Cái ngu thứ hai là nó thấy hai sui nhảy đầm hết xảy nên biểu con vợ vào lấy máy chụp h́nh chụp vài “bô” làm kỷ niệm. Thế mới có cái h́nh đẹp ác chiến và cũng là nguyên cớ cho cái trận ghen ác liệt xảy ra.

 

Anh sui cùng với chị sui,
Đôi ta say đắm mùi ơi là mùi.

 

Cái h́nh này tôi đă nhét dưới mấy cục tạ mà hổng hiểu sao nó lại lọt vào tay vợ tôi. Sau này mới biết hóa ra thằng con nó thấy đẹp rửa ra và gởi cho Paris by night xin ghi tên cho 2 đứa tôi dự thi khiêu vũ. Lại thêm một cái ngu của nó là xớn xác ghi địa chỉ không đúng nên thơ được châu về hợp phố và lọt vào tay con vợ chằn lửa của tôi. Ngu ǵ mà ngu truyền kiếp! Đúng là con hơn cha nhà mất nóc.

 

Trước con sư tử dơ nanh vuốt, tôi quỳ thụp xuống xin tha mạng và mếu máo ngâm bài thơ:

 

Trên đời quư nhất là CON
Cho nhau chẳng tiếc, ḿnh c̣n dùng chung.

Tiếc chi cái tấm ... thân c̣ng
C̣n "ngon" mà chẳng ai dùng, phí đi!!!

 

Dĩ nhiên là nghe tôi ngâm xong, bả gầm lên và nhào vô cấu xé “tấm thân c̣ng” và xé tan nát luôn cái h́nh làm tôi tiếc đứt ruột. Nhưng nghĩ cho cùng, cái h́nh đă được save trong computer th́ mắc mớ ǵ mà tiếc. 

 

Chỉ tiếc có một điều là con vợ của tôi nó ra tối hậu thư:

 

«Một chị Sui chung nhà là đủ. C̣n chị Sui hai th́ ông lo mà đem chỉ đi đâu th́ đi. Tui không cho phép rước thêm vô căn nhà này.»

 

Tâm Hiền trích đăng (tác giả là bạn văn của TH)