"Xin được một lần gửi lòng biết ơn đến bố mẹ, gửi lời cám ơn đến tất cả anh em, bạn bè thân hữu, cùng các anh chị em ca nhạc sĩ, các trung tâm băng nhạc đặc biệt là trung tâm Thúy Nga, và quý vị thính giả khắp nơi đã yêu mến và ủng hộ tình ca Ngô Thụy Miên từ nhiều năm nay...

...Tôi lớn lên giữa sách vở, thơ văn và âm nhạc. Mặc dù trưởng thành trong chiến tranh nhưng kể từ khi bắt đầu viết nhạc, tôi đã tự chọn cho mình con đường Tình Ca...

...Tôi chỉ là một người viết Tình Ca. Trong những tháng năm sắp tới, chỉ mong được sống, thở bằng trái tim và âm nhạc, để có thể tiếp tục gửi đến cho người, cho đời những rung động, những tình cảm riêng tư của mình...

...Với tôi âm nhạc cũng như đời sống đều thay đổi theo thời gian và không gian. Sống ở quê nhà với những thân yêu quanh mình, với những lụa là mưa nắng Sàigòn, những quán hàng, những con đường quen thuộc từng dấu chân, từng buổi sáng, buổi chiều… tất cả đã cho tôi những ý nhạc nhẹ nhàng, trong sáng, những lời ca thơ mộng, dịu dàng. Ở đây người ta thật vội vã, thật xa lạ… Những thành phố, nhà cửa thật to lớn nhưng cũng thật lạnh lẽo. Ngày tháng bên này đã để lại trong âm nhạc của tôi những dấu vết buồn bã của cuộc sống tạm dung, những muộn phiền cay đắng của những phần đời lặng lẽ quanh mình...

...Tôi không viết nhạc để sống mà sống để viết nhạc. Từ những ngày tháng đầu tiên, âm nhạc với tôi là một phương tiện để chia xẻ những tâm tư, tình cảm riêng của mình đến với những người tôi yêu quý, nói rõ hơn là những người đã đi qua đời tôi, hay đang chia xẻ với tôi những thăng trầm của cuộc sống. Ðôi khi tôi nghĩ là mình viết đã đủ rồi. Ðời đã nghe , người đã hiểu. Nhưng khi ý nhạc hay lời ca đến thì lại ngồi xuống phím đàn. Chỉ mong là khi nào trái tim còn rung động thì vẫn còn tiếp tục viết, dù có thể chỉ để riêng cho mình thôi..."

Ngô Thụy Miên


"I would like, for once, express my regards to my parents and my thanks to all my friends, artists, production companies, especially Thuy Nga Video, and to all my loyal fans who have loved and supported my music through the years...

...I grew up among books, poetry and music. Although we were in the midst of a war, but in the beginning when I started to write music, I had chosen a path for myself, and that was to write only love songs...

...I only write songs about love. In the months and years to come, through music, I hope to continue to send out my own feelings, my own emotions to the world and to all who will listen and understand...

...To me, music, like life itself, changes with time and place. When in Saigon, I lived in my own country, surrounded by family, friends, all the familiar places, streets, restaurants..., through rains and shines... All of this had inspired me to write youthful, fresh and romantic songs... But now, here, everything is rush, rush... Big houses, big cities with skyscrapers and all... So big, yet so cold…You can see that my music now reflects all the worries, headaches and painful feelings about this new displaced life...

...I do not write music for a living, but live to write music. From the very beginning, to me, music is a means to express and share my own feelings, my own emotions to the ones I love, or to be more exact, to the ones who have touched my life, or to the person who is now sharing the ups and downs of life with me. Sometimes, I think I have written enough. But then, when an idea or an inspiration comes, I still have to write it down…As long as my heart still has feelings, I will continue to write, be it for myself alone..."

Ngo Thuy Mien